1.[z-qhx] (H) [qhx] (H) [xhds] (H) [stls] (H) [tacs] (H) [db] (H) [gfv] (H) [news] (H) [TdDcNq] [H] - 2.DOWNLOAD TaiLieu - 3. VUOT TUONG LUA - 4.[Chu Viet] - 5.[Audio] 6.[SuThat] - 7.[Thu doan cs d/v Ton giao] (10.H_mt) (11.H_qh)

mercredi 14 mars 2007

Thư gởi chị Lê thị Công Nhân

Thư gởi chị Lê thị Công Nhân

Caubay

Lời thưa:
Gần đây khi đọc tin về sự gia tăng đàn áp các người yêu tự do dân chủ của nhà cầm quyền CSVN, đặc biệt về việc bỏ tù chị Lê thị Công Nhân, một người phụ nữ nhỏ bé, tôi đã nhiều lần định viết ý kiến trên các mạng internet để ủng hộ chị. Tuy vậy tôi viết rồi lại xoá vì thấy ý kiến ngắn ngủi không nói hết lòng kính trọng, thuơng yêu, ngưỡng mộ của tôi đối với chị. Tôi mạo muội viết thư này gởi đến chị thông qua các diễn đàn. Dù biết chị đang ở trong tù nhưng tôi hy vọng chị sẽ đọc được. Lá thư này tôi cũng mong được gởi đến các bạn trẻ, đặc biệt ở trong nước như một lời tâm sự.

Tôi cũng ghi nhận việc làm, nếu không nói là cám ơn, báo Công An TP HCM đã đăng tin về việc bỏ tù anh Nguyễn văn Đài và chị Lê thị Công Nhân mới đây. Sỡ dĩ nói là “cám ơn” vì qua nội dung bài báo này, độc giả không tìm thấy lý lẽ sự sai quấy của ai ngoài nhà cầm quyền và đáng nói hơn hết, đã giúp dân chúng trong nước biết về anh Nguyễn văn Đài, chị Lê thị Công Nhân, linh mục Nguyễn văn Lý là ai, họ đã và đang làm gì.



Thư kính gởi chị Lê thị Công Nhân.

Chị Công Nhân yêu quý,

Lê Thị Công Nhân
Nguồn: DCVOnline
--------------------------------------------------------------------------------

Xin cho phép tôi được gọi chị như thế vì đó cũng như những gì tôi viết trong thư này đều xuất phát tự đáy lòng của tôi, một người lớn hơn chị một thế hệ và ớ cách chị nửa vòng trái đất. Trên đời này có lẽ chị là người phụ nữ, ngoài mẹ, vợ, chị em và con gái của tôi, đã đem lại trong tôi lòng kính phục, yêu mến nhất, dù tôi chưa hề gặp.

Từ lâu đã có nhiều tác giả viết thư cho các người có quyền hành, có trách nhiệm trực tiếp với tình trạng hiện tại của đất nước như thư gới các ông Nông đức Mạnh, Võ văn Kiệt, Nguyễn tấn Dũng, ... thậm chí có thư cho ông Hồ chí Minh; nhưng hình như tất cả các thư đó đều không được đọc, hoặc giả có được đọc thì cũng không tác động gì tới não bộ của những người này. Có lẽ họ đã viết thư cho những người có lỗ tai trâu, hay ngược lại, cho những con trâu có lỗ tai người. Tôi đang viết cho chị với niềm hãnh diện, tin tưởng rằng những dòng tôi viết sẽ được người nhận chia sẻ, thông cảm và qua đó hy vọng góp một ngọn lửa nhỏ nhoi để sưởi ấm tinh thần và thể xác của chị. Tôi viết thế vì chị đang ở trong nhà tù của một chế độ có bề dày kinh nghiệm trấn áp tinh vi và dã man nhất trong lịch sử loài người.

Tôi được biết chị qua phong trào đấu tranh cho dân chủ cho nước nhà. Những gì chị làm, những gì chị viết đã nói lên tấm lòng yêu chuộng tự do và công lý rất thiết tha. Tôi tin rằng sự can đảm của chị và tấm lòng hy sinh cho dân tộc đã tác động đến cho rất nhiều người, nhất là các bạn trẻ. Nó đã khơi dậy trong lòng tôi niềm tin rất mãnh liệt. Vì sao tôi mạnh dạn nói như thế? Vì chị với vóc dáng yếu đuối, mảnh mai của người phụ nữ, chị lại lớn lên hoàn toàn trong cái chế độ Cộng sản, nhận sự giáo dục, thật ra là nhồi sọ từ tấm bé do một hệ thống tuyên truyền rất tinh vi, đồ sộ, mà đã nhận ra và can đảm nói lên tiếng nói của lương tâm bất chấp mọi sự đe doạ, khủng bố. So sánh với những người tranh đấu cho dân chủ lớn lên từ miền Nam tự do, hay được đi ra khắp thế giới có cơ hội hấp thụ tư tưởng văn minh của nhân loại, sự nhận thức của chị trong một môi trường như thế đã nhân sự kính phục, trân trọng, tin tưởng, vui mừng, phấn khởi trong lòng tôi gấp bội. Tôi thường có cảm xúc như thế khi biết được những người, nhất là các bạn trẻ lớn lên trong chế độ cộng sản, đặc biệt là các bạn từ miền Bắc, đứng lên tranh đấu cho dân chủ. Một ví dụ rất cụ thể là khi biết về một nhóm các bạn trẻ ra đi từ miền Bắc bên Ba Lan, thành lập báo Đàn chim Việt để gióng lên tiếng nói dân chủ; tôi đã rất đổi vui mừng và có viết ý kiến đại khái “...lịch sử đất nươc ta khi gặp cơn nguy biến thường xuất hiện những người con đáng yêu như thế”. Đối với các bạn ở báo Đàn chim Việt hay bất cứ tổ chức đấu tranh ở hải ngoại nào khác (*), việc làm của họ, tuy đáng trân trọng, vẫn cần nhiều thời gian thử thách. Riêng với chị, với tôi, ý nghĩa nhóm từ “người con đáng yêu của dân tộc” thật không còn gì chính xác hơn.

Tôi đã nghe, đọc, xúc động và mong cám ơn chị về các phát biểu sau:


“...Một lần nữa tôi xin khẳng định tôi không bao giờ đầu hàng, không bao giờ thỏa hiệp với CSVN cho dù điều tồi tệ nhất có thể xảy đến. Đối với tôi, đi tù chưa phải là điều tồi tệ nhất...”

“...Sống thế nào thì sống, vẫn phải giữ lòng tự trọng và lương tâm của mình... Mà chỉ có lương tâm và lòng tự trọng của tôi nói với tôi rằng không bao giờ đầu hàng”.



Kính thưa chị,

Khi viết những dòng bên trên, tôi đã tự hỏi mình là có quá vội vã, có quá ca tụng chị hay không? Và đặc biệt khi viết như thế, tôi hàm ý rằng chị đã đi vào lịch sử như Bà Trưng, Bà Triệu, Cô Giang, Cô Bắc, tôi có đặt trên vai chị một gánh nặng, một trách nhiệm tâm lý hay không? Tôi tin rằng không vì tôi thấy rằng cho đến phút này chị hoàn toàn xứng đáng như thế, và rõ ràng chị đã xung phong nhận trên vai mình gánh nặng của tổ quốc. Xin chị hãy thanh thản đi con đường mình đã chọn, toàn dân chắc chắn sẽ ủng hộ chị. Mai sau dầu có thế nào, những gì chị ĐÃ cống hiến đã để lại trong lòng tôi sự an tâm khi viết những dòng trên. Một người con gái nhỏ nhắn, không quyền phép, không một tắc sắt trong tay, lại đang sống giữa bạo quyền mà dám hành động thẳng thằn, quang minh chính đại như thế! Những con dân Việt trong và ngoài nước, những bạn trẻ sẽ hướng về chị như một tấm gương, và hơn thế, như một lời tự vấn.

Đồng thời tôi cũng hy vọng rằng những ai biết “yêu nhất, quý nhất là sự trung thực và cũng ghét nhất, giận nhất là sự giả dối” hãy nghiền ngẫm câu này của chị: “...Sống thế nào thì sống, vẫn phải giữ lòng tự trọng và lương tâm của mình...” Rồi ra họ cũng có gia đình, con cái, bạn bè và một lúc nào đó họ cũng sẽ nhận ra ánh mắt nghi ngờ, khinh bỉ của chính thân nhân họ. Suy cho cùng cộng sản cũng là những con người phải không chị?

Kính chị Công Nhân,

Giờ này chị đang ở trong nhà tù cộng sản, có lẽ chị đang phải khốn khổ tranh đấu với mọi thủ đoạn rất đê hèn của bọn người tự xưng là văn minh, dân chủ, mạo xưng là đầy tới của nhân dân; tôi xin để lắng lòng mình cầu nguyện cho chị. Chị có tin rằng giữa đêm khuya nơi xứ người xa xôi có người dân Việt đang nhỏ dòng lệ khi nghĩ về chị, khi viết những dòng này cho chị.

Xin nguyện cầu hồn thiêng sông núi, anh linh của các bậc tiền nhân phù hộ cho chị và tất cả những người đang tranh đấu vì tự do dân chủ khác có đủ sức khoẻ, nghị lực và bình an.

Kính thư,


Caubay

San Diego 11 tháng 3 năm 2007


© DCVOnline

--------------------------------------------------------------------------------
Chú thích của DCVOnline (*): Hầu tránh có sự so sánh với “bất cứ tổ chức đấu tranh ở hải ngoại nào” hay được hiểu là “1 tổ chức đấu tranh ở hải ngoại”, chúng tôi xin trích đoạn Mục đích hoạt động của Đàn Chim Việt:


Báo điện tử Đàn Chim Việt Online (danchimviet.com, DCVOnline) thuộc DCV Inc., một tổ chức truyền thông đại chúng — bất vụ lợi, độc lập — cho người Việt toàn cầu, trụ sở đặt tại New Jersey, Hoa Kỳ.

------

- Phát biểu của ls Le thi Công Nhân nhân dịp có cuộc biểu tình ở USA phản đối cs đàn áp Lm Lý (audio) bai viet
- Vết nhơ của giới trí thức VN : Luật sư đoàn Hà Nội
- gs NCKet_Hoi thao va tuong trinh ve Nhan quyen o VN truoc to chuc quoc te tai Oslo Nauy

Aucun commentaire: